Máy cưa bàn trượt

Máy cưa bàn trượt, Lớp học đặc biệt

Một ngày làm việc của các cô giáo tại Trung tâm Giáo dục trẻ khuyết tật Q.4 (TP.HCM) thường bắt đầu từ 7 giờ 30 phút sáng đến 4 giờ chiều. Thực tế, hầu như ngày nào các cô cũng phải đi sớm, về muộn hơn để chăm nom những học sinh đặc biệt của mình.

Cô Trương Thị Thanh Nga (27 tuổi) cho hay: “Một ngày của các em thường bắt đầu với bài tập thể dục và học. Giờ học ở đây không chỉ là học chữ mà học đủ thứ. Em nào biết chữ thì học chữ, em nào chưa biết đi thì học đi, chưa biết nói thì học nói. Sau đó, các em tiếp tục học kỹ năng tự lực như vệ sinh thân thể, đánh răng, rửa mặt... Buổi chiều là thời gian học nghề. Trẻ câm, điếc thì học may, trẻ chậm phát triển trí tuệ hay bị hội chứng Down thì được các cô dạy kết cườm, dạy làm chổi...”.



Lớp của cô Nga có 12 học sinh trong độ tuổi từ 4 - 23 tuổi. Do hầu hết bị hội chứng Down và chậm phát triển trí tuệ nên các em không biết tự phục vụ bản thân. Có em 10 tuổi nhưng phải mặc tã hằng ngày do tiểu tiện liên tục; có em 23 tuổi nhưng vẫn ngây ngô như trẻ lên 3... Vừa đút cơm cho một học sinh nhỏ nhất lớp, cô cho biết: “Bé này tên Tina Trần, 4 tuổi. Lúc mới vô trường

May lam kem

nếu bạn mua may lam kem tuoi, may danh giay để kinh doanh mở quán bán kem hoặc gia đình, chúng tôi sẽ tư vấn chọn máy làm kem thích hợp. Nhờ máy làm kem Komasu, các chị em phụ nữ không mất quá thời gian mà lại có những mẻ kem ngon lành, sạch sẽ và hợp khẩu vị cho cả nhà. Đặc biệt máy làm kem tự động Komasu sẽ tạo ra những mẻ kem đảm bảo không có hóa chất, hương liệu hóa học, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, đảm bảo sức khỏe cho các thành viên trong gia đình. không biết nói, không biết đi, không chịu ngủ, cũng không chịu ăn”. Tuy cô Nga khoe Tina Trần đã giỏi hơn nhiều so với trước đây nhưng thỉnh thoảng bé vẫn vừa khóc vừa phun thức ăn ra ngoài, tỏ ý không chịu. Khi cô năn nỉ: “Con nuốt, cô thương nhé!”, bé chợt mỉm cười ngây ngô, gật gật đầu tỏ vẻ vui mừng.

TP.HCM hiện có 26 trường chuyên biệt và 516 trường học có chương trình giáo dục hòa nhập, đón nhận hơn 5.000 học sinh thiểu năng, khuyết tật.

Quản một lớp 12 học sinh thiểu năng, các cô giáo ở đây cho rằng cứ như quản 12 lớp vì mỗi học sinh thiểu năng là một cá thể đặc biệt khác nhau. Lúc học chữ thì lớp chia theo 4 nhóm trình độ. Trình độ cao nhất là 1 em đã biết phép nhân chia đơn giản, rồi đến nhóm học lớp 1, nhóm chưa biết chữ, nhóm chưa biết nói. Hướng dẫn xong nhóm này thì cô giáo lại xoay sang nhóm khác. Cứ vậy mà lớp học tiếp diễn ồn ào, không lúc nào im lặng.

Theo bà Trương Thị Lợi, Phó giám đốc Trung tâm Giáo dục trẻ khuyết tật Q.4 - người được các em học sinh trìu mến gọi là &ldq

Thời gian sau này, lớp Aikido tại Trung tâm TDTT Q.3 (số 2 Hồ Xuân Hương), TP.HCM do võ sư Thanh Loan phụ trách tiếp nhận thêm nhiều NKT khác. Mỗi thành phần học viên bị khuyết tật khác nhau là cả một thử thách lớn dành cho cô. “Với học viên câm điếc, tôi tưởng các em nhìn thấy được chắc là dạy dễ hơn. Nhưng tôi đã vấp phải khó khăn trong việc truyền đạt, tập trung sự chú ý của các em” - cô Loan chia sẻ. Quyết không đầu hàng, vị võ sư già tìm cách học một số ký hiệu ngôn ngữ thông dụng để “nói” với học viên khiếm thính.   [Kim thu sét - eti - 173]
Tôi sẽ tiếp tục công việc này cho đến khi không còn sức lực nữa mới thôi. Tôi tin vào khả năng tiềm tàng tuyệt diệu của con người, cho dù họ là NKT. Hãy gõ, cửa sẽ mở!

Võ sư Nguyễn Thị Thanh Loan, 65 tuổi

Đặc biệt, sàn tập võ này còn đón nhận những người thiểu năng trí tuệ, mắc hội chứng Down, trong đó có những trường hợp “chào sân” bằng những tình huống dở khóc dở cười. Võ sư Loan kể: “Do hạn chế trí não nên nhiều em thường học trước quên sau, có những lớp cả tháng trời mới học té được. Thậm chí, có em lúc đầu vào sàn tập là tìm chỗ khuất để... nằm, chỉ thò hai chân ra”. Dẫu vậy, nhiều bạn vẫn đến lớp đều đặn, kiên nhẫn tập luyện nên đã có những cải thiện đáng kể. Bùi Tất

Minh dang

17 tuổi, ngụ tại P.13, Q.10 được mẹ đưa đến lớp võ 3 buổi/tuần. Sau hơn 1 năm, Thành đã thực hiện khá nhuyễn một số kiểu té khó và đòn kỹ thuật trong Aikido. Thành còn được mời tham gia đợt biểu diễn Aikido quốc tế diễn ra từ 18 - 21.11.2010 tại Hà Nội. Nhìn Thành linh hoạt trên sàn tập, không ai ngờ chàng thanh niên này bị thiểu năng trí tuệ, lại bị di chứng bẩm sinh tổn thương dây thần kinh nói, tay cũng như chân bên phải đều rất yếu.

Thế giới yêu thương  
Mỗi lần cô gái Hà Thanh (21 tuổi, ngụ tại Q.Bình Thạnh) vào thế té ngã, lăn một vòng là đập tay xuống sàn ra chiều đắc ý, song ít khi tự mình đứng dậy. Những lúc đó, Quang Đạt (28 tuổi, học cùng trường văn hóa dành cho người thiểu năng trí tuệ với Hà Thanh) xăm xăm đi đến giơ tay đỡ cô bạn dậy. Đạt giải thích: “Học võ không phải để đi sinh sự, đánh lộn. Học võ là để rèn luyện sức khỏe, tự bảo vệ mình và bảo vệ những bạn yếu hơn…”. “Sao Đạt biết?” - tôi hỏi. Đạt nói ngay: “Trên tivi bảo vậy và cô giáo cũng dặn vậy đó”.

Theo võ sư Thanh Loan, Aikido là môn võ của tình thương. Mục tiêu cơ bản của những lớp này là giúp NKT biết cách té ngã không đau, nhằm giảm thiểu chấn thương. Cô cho hay, khi hướng dẫn cho học viên khuyết tật, nhất là những người bị thiểu năng trí tuệ, giáo viên phải hết sức tâm lý, biết cách gây thiện cảm trước. Tùy mức độ tiếp thu của học trò, cô chia lớp thành nhiều nhóm thay nhau tập xoay vòng. Chỉ mình cô là hướng dẫn suốt, nhiều khi đến mệt nhoài. Vậy mà lúc nào cũng nghe những lời ngọt ngào động viên của cô: “Con giỏi quá!”, “Hôm nay con tập rất tốt!”…

Sau 6 năm đứng lớp, võ sư Loan đã dạy Aikido miễn phí cho hơn 100 thanh thiếu niên khuyết tật. Số học viên đang trụ lại ở các lớp là 70 người, trong đó có khoảng 20 người Down. Hiện cô đang vận động thành lập cơ sở “Aikido - thế giới là yêu thương” để thu nhận nhiều học viên khuyết tật hơn nữa. Vị võ sư 65 tuổi - người phụ nữ Việt Nam thứ nhì đã đạt đến đẳng Shodan (tức huyền đai quốc tế Aikikai ) cách đây gần nửa thế kỷ - bày tỏ: “Tôi sẽ tiếp tục công việc này cho đến khi không còn sức lực nữa mới thôi. Tôi tin vào khả năng tiềm tàng tuyệt diệu của con người, cho dù họ là NKT. Hãy gõ, cửa sẽ mở!”.

[sua can dien tu - suacan - 290]

Một thí sinh khiếm thị từ chối đặc cách vào đại học

“Em muốn được bước vào giảng đường đại học bằng chính sức lực của mình", đó là câu trả lời của thí sinh khiếm thị Võ Văn Nhật tại buổi làm thủ tục thi sáng nay 3.7 ở Hội đồng thi ĐH Đông Á (TP.Đà Nẵng). Rất nhiều người - cả phụ huynh lẫn bạn bè - đều khuyên em nên đến Hội đồng Tuyển sinh ĐH Đà Nẵng để làm thủ tục được đặc cách vào đại học. Nhưng, Nhật lắc đầu.

Vượt lên nghịch cảnh

Cùng đồng hành với Nhật đến hội đồng thi là mẹ của em, chị Nguyễn Thị Anh và thầy giáo của em Nguyễn Duy Quy (giáo viên Trường chuyên biệt Nguyễn Đình Chiểu, TP.Đà Nẵng).

Theo lời của mẹ Nhật, lúc mới sinh ra, mắt Nhật vẫn sáng như bao người. Nhưng được 18 tháng tuổi, thị lực một bên mắt của Nhật bỗng suy yếu. Bốn